Tuyết rơi lất phất, nhìn xuyên qua lớp rèm, cổng phủ cách đó một tầm tên đã trở nên mờ ảo.
Lúc Trung vương tuyên đọc thánh chỉ, ngoại trừ đám người đang quỳ rạp trước cổng Tô phủ, mấy cỗ xe bò đỗ tít đằng xa cũng dừng lại để tránh né. Người trên xe kẻ thì đã bước xuống, người thì vẫn ngồi yên, khẽ vén rèm nhìn ra ngoài qua khe hở.
Một cỗ xe bò mang huy hiệu Chu phủ đỗ cách đó chừng trăm bước. Chu Dao búi tóc gọn gàng, dáng vẻ đoan trang hiền thục. Ngồi trên xe, nhìn cảnh tượng mọi người quỳ rạp trước cổng Tô phủ, lại nhìn Tô Tử Tịch đang đứng đầu hàng, tâm trạng nàng có chút phức tạp.
Thực ra nàng vốn không muốn tới đây. Người nàng thực sự có chút giao tình là Diệp Bất Hối, nhưng hôm nay đón khách toàn là nam nhân, Diệp Bất Hối không thể ra mặt, mọi việc đều do Tô Tử Tịch đứng ra tiếp đãi. Chi bằng đợi hai ngày nữa, nàng đến bái phỏng riêng Diệp Bất Hối thì hơn.




